Gintama – thấy được gì từ một show anime “hài nhảm”

Chuyên mục: Phim
Nguyễn Mai Phương
Ngày đăng   ·   22/09/2020

Gintama (tạm dịch “Linh hồn bạc”) thường được biết đến với thể loại parody hài hước. Đúng vậy, phim có những tập cười đến phọt cả cơm, đau cả bụng. Nó bao gồm rất nhiều kiểu tấu hài, từ hài trong câu thoại, hài tình huống, hài châm biếm đến hài bẩn bựa, hài nhảm nhí… Đó cũng là lý do khiến nhiều người nghiêm túc không thể ngấm được cái show này. Hơn nữa, bởi vì phim parody, cà khịa đủ thứ trên đời nên cần phải có kiến thức rộng về mọi lĩnh vực của xã hội thì mới có thể hiểu được những gì được nhắc đến và xảy ra trong phim (ai không hiểu dễ tưởng là nó nhảm). Điều này ngay cả đến fan ruột không phải ai cũng làm được. Vì vậy cá nhân mình đánh giá phim dễ xem nhưng khó cảm.

Tuy nhiên nếu bạn bị những lời trên làm nhiễu loạn thì mình xin được giới thiệu phim dưới một góc nhìn khác giúp bạn dễ cảm hơn. Dưới góc nhìn đó Gintama là một câu chuyện mang hơi hướng lịch sử, tràn ngập đau thương nhưng thấm đẫm tình người.

Khởi đầu của mọi chuyện là từ 20 năm trước (lấy mốc là khi bắt đầu phim, tức là khoảng cuối thế kỷ 19) chế độ phong kiến đang vào thời kỳ suy thoái, Edo bị các thế lực ngoài vũ trụ (gọi là Amanto) xâm lược. Triều đình (tức chính quyền Mạc phủ) nhanh chóng đầu hàng và trở thành bù nhìn dưới tay Amanto. Nhiều cuộc khởi nghĩa của các chí sĩ yêu nước nổ ra nhưng do chênh lệch lực lượng và khí giới nên cuối cùng đều bị đàn áp hết sức dã man. Sau thất bại, những người còn sống sót tìm được hướng đi riêng cho mình. Người chọn chạy trốn hiện thực, người chấp nhận thích nghi với hiện thực, người đấu tranh cực đoan, người đấu tranh ôn hòa. Và từ đó muôn vàn chuyện xảy ra.

Nếu bạn chăm học sử một chút sẽ nhận ra nhiều sự kiện tương đồng với lịch sử. Cả đến những diễn biến về sau cũng vậy. Phim đã kể câu chuyện với yếu tố lịch sử nhưng được cải biên một cách hết sức tinh tế để đội lốt phim giả tưởng. Hầu hết nhân vật trong phim đều dựa trên nhân vật có thật (nhưng cái tên được biến đổi đi chút VD Hijikata Toshiro dựa trên Hijikata Toshizo,…). Điều này khá là hay ho vì phim sẽ không thể bị kêu là xào nấu sử.

Bên cạnh lịch sử, phim còn cho ta thấy những thực tế đầy trần trụi. Sự xâm lược của Amanto mang đến những biến đổi rõ rệt. Xã hội trở nên hiện đại, tân tiến hơn nhưng đồng thời những thứ thuộc về truyền thống cũng dần mai một. Xung đột cũ mới nổ ra. Tiệm bánh vũ trụ mở đối diện với sạp bánh truyền thống, gần như không còn ai ghé vào sạp nữa. Đền thờ bị phá đi để xây sân bay, 2 chị em vu nữ coi sóc đền bị thất nghiệp. Cô chị lén đi làm ở bar vì các đại gia chuộng tiếp viên thanh cao, có học thức. Cô em khinh rẻ cô chị nhưng mỉa mai thay cô lại đang sống dựa trên những đồng tiền chị cô kiếm được. Một anh công chức nọ, chỉ vì sống thật với lương tâm, không chịu luồn cúi để rồi bị mất việc, mất nhà, mất vợ. Có ông già noel kia, chỉ vì cứ cho đi mà không đòi hỏi nhận lại nên chả mấy chốc đã phá sản ra đê ở. Và còn nhiều những hiện trạng khác như chuyện quan chức nhà nước đi club, chuyện giới trẻ đánh nhau vì idol, chuyện scandal trong showbiz, chuyện phẫu thuật thẩm mỹ, chuyện tà giáo đi lừa dân… Xã hội trong Gintama mặc dù hình thành từ bối cảnh giả tưởng nhưng lại không khác gì một bản sao đầy châm biếm của thực tại.

Nhưng dù xã hội có nhiễu nhương đến đâu thì tình người vẫn luôn lấp lánh để tạo nên những câu chuyện đầy cảm động.

Có cô bé nhà nghèo rớt mồng tơi nọ ao ước có được một chiếc ô trang trí nhiều màu sắc nhưng chẳng dám nói với ai. Khi được các anh tặng nó, cô bé hạnh phúc tới mức che ô bất kể nắng mưa. Thậm chí khi giông bão ầm ầm, cô bé vẫn cố ra đường chỉ để được đi dưới chiếc ô đó. Nhưng khi nhìn thấy mấy em nhỏ vô gia cư co ro dưới làn mưa lạnh, cô bé tặng chiếc ô cho chúng và nhặt một chiếc ô rách ở bãi rác để che nhà. Không ai mắng cô bé vì để mất chiếc ô, cả nhà cùng đi bên nhau dưới chiếc ô rách.

Có cậu bé bị mắc bệnh tim sáng nào cũng ra quảng trường tập thể dục. Cậu muốn được khỏe lên để đi học như các bạn. Ngày qua ngày, bởi vì ai cũng chóng chán nên những người tập thể dục cứ thưa dần và cuối cùng chỉ còn lại mỗi cậu và ‘cô bé nhà nghèo’ kia. Khi những người lớn trong khu phố biết chuyện, họ thay nhau tập thể dục cùng, để 2 đứa nhỏ không cô đơn, từ chị gái quán bar cho đến ông chú vô gia cư rồi cả tội phạm bị truy nã (mới tập được nửa bài thì cảnh sát ập đến).

Một người tù nọ tìm mọi cách vượt ngục, chấp nhận chịu phạt khi bị bắt lại chỉ để được đến xem buổi diễn đầu tiên trong sự nghiệp của con gái. Có cô kĩ nữ kia chỉ vì một lời hứa mà cả đời ngóng chông một hình bóng không bao giờ quay lại. Có cô người máy nọ vì được sống trong tình yêu thương mà trở nên có cảm xúc như con người. Có ông quản ngục kia, vì nhận thấy một phạm nhân già không bao giờ có người thăm hỏi nên đã ngày ngày viết thư giả làm người thân để động viên ông sống tốt… Rất nhiều rất nhiều những mẩu chuyện nho nhỏ nhưng chan chứa tình yêu thương khiến người ta có thêm niềm tin vào cuộc sống.

Phần nội dung phim là vậy thế còn về hình thức? Mặc dù gắn mác hài hước nhưng những cảnh chiến đấu trong phim cũng rất được chú trọng. Art, animation và action đều rất mượt và đã mắt, nhất là 2 phần movie, phê vô cùng. Âm thanh của phim cũng rất ấn tượng mà đỉnh cao chắc là mảng lồng tiếng cho các nhân vật. Dàn diễn viên lồng tiếng đã cố gắng tạo accent riêng của từng nhân vật để thể hiện tính cách hoặc nguồn gốc nhân vật đó. Khiến người xem có cảm giác như giọng thật của nhân vật. Còn về âm nhạc, phim có mấy chục bài OP và ED theo từng giai đoạn.

Nói tóm lại, đây là một show rất dài kỳ (hơn 300 tập) nhưng không hề bị đầu voi đuôi chuột như rất nhiều show khác. Nên là nếu bạn thấy những gì mình viết ở trên đủ kích thích thì hãy thử cày nó.

#MF #mfreview

Tagged with: , , ,

Bài viết cùng chuyên mục